Tuổi
già có một hành trang
Là miền ký ức đã mang một thời
Tương lai sống đã một đời
Với trang nhật ký của mình ngày qua
Với cuộc chiến đấu hào hùng
Với bao đồng đội tuổi vừa đôi mươi
Ngày tốt nghiệp buổi ra quân
Cùng mang lý tưởng diệt thù nội xâm
Mỗi người một nẻo một phương
Mang nhiều sắc áo nhưng chung một lòng
Thằng bay trên khoảng trời xanh
Thằng thì đất đỏ lội quanh sát thù
Rồi thằng trên biển mênh mông
Thằng đang bọc gió tung bay cánh dù
Núi non trận địa chập chùng
Vào sinh ra tử chẳng nề hiểm nguy
Chỉ vì thế sự xoay vần
Của bao chính khách lọc lừa dối gian
Phải đành gãy súng nửa đường
Rồi mang nỗi hận lưu đày tha phương
Tuổi già nhưng chí không già
Hãy cùng chung sức phục gia một ngày
Cho dù tóc nhuốm màu mây
Xin đừng bi lụy làm tan chí hùng...
TTDH
|
|
|
THƠ ĐIẾU VONG HỒN TỬ SĨ QUÁI ĐIỂU |
Tôi
Đã khóc khi đọc những vần thơ
Những vần thơ viết về gương tiết liệt
Của những anh hùng mang danh Quái Điểu
Những con chim của sóng biển đại ngàn
Đã nằm xuống ôm giữ gìn đất mẹ
Lấy máu mình tô điểm thắm non sông
Anh vẫn sống trong thinh không tổ quốc
Ngạo nghễ cười khinh bọn giặc gian manh
Anh đã trở về với đồng đội ngày xưa
Dẫu khí uất nghẹn vong hồn tử sĩ
Tôi đã khóc khi anh còn bè bạn
Còn có nhiều người vẫn nhớ đến anh
Để tiếp rước vong linh anh về bên Phật
Cõi niết bàn hồn anh thôi uẩn ức
Đã phiêu linh suốt ba mấy năm dài
Hãy yên nghỉ những người hùng Tổ quốc
Những người chưa được đất nước ghi công
Vì vận nước trớ trêu-người gãy súng
Chim tan đàn lưu lạc sống tha phương
Hay ở lại chốn quê nhà ẩn dật
Vẫn ngậm hờn nuôi oán với thù chung
Một tấm lòng với nén hương đốt muộn
Mong anh linh những người hùng Quái Điểu
Hãy ngậm cười trong lòng đất Quê-hương.
|