| Trang chính |   | Mùa Thu |   |  Thôi nhé mình chia tay |   | Quái- điểu & Chí anh hào...

 

 

 

 

 

Từ: Hanh Truong  

 

   

TÔI LÀ AI

Tôi là ai,là ai ai biết?
Chỉ là người ôm bầu rượu túi thơ
Ôm dĩ vãng đi tìm kỉ niệm
Tìm một thời của thuở hồn hoang.
Tôi là ai,không ở kiếp này
Chỉ muốn sống bằng một miền kí ức
Thuở đạn bom cày xéo quê nhà
Trong trận chiến-Anh-người hùng muôn thuở.
Tôi là tôi, dỗ đời đau khổ
Sống lặng câm trong nghiệt ngã quay cuồng
Trong bộn bề lũ người man trá
Tìm hư danh nhuốm máu của dân nghèo.
Tôi là tôi,là người trong mộng
Một kiếp đời ngơ ngẩn trên quê hương


 

 

  Nhìn lũ mọt gặm dần đất nước
Xẻo thịt da Tổ quốc cầu vinh
Tôi là tôi, yêu sơn hà xã tắc
Yêu giang sơn bằng nét bút yếu mềm
Bằng con tim sục sôi máu đỏ
Bằng ngọn cờ vàng ba sọc máu dân ta.
Tôi là tôi,là vần thơ da diết
Viết vào đời hai chữ ghi ơn
Những người lính tuổi còn xanh trẻ
Đã quên mình vị quốc vong thân
Tôi là tôi, chỉ có ở hôm qua
Đã sống được một thời hoa mộng
Của Sài Gòn trước bảy mươi lăm
Giờ lịm chết,tôi là ai đây nhỉ?
 

             TTDH

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 KHOẢNG TRỜI ĐÃ MẤT

Đường SÀI GÒN thênh thang lộng gió
Áo trắng bay bay giữa nắng tà
Đường em về Hai Bà Trưng rợp mát
Hàng cây me lá nhẹ buông mình
Võ Di Nguy phố chợ còn đông đúc
Ngõ vào nhà Nguyễn Huỳnh Đức không xa
Nón lá che nghiêng bước về thềm nhỏ
Có người ta đứng ở trong sân
Chơi cầu đá mê say quay hỏi nhỏ:
Sao học về chiều muộn rồi nhe!
Em cười khẽ: còn anh về chưa hả?
Rồi cùng cười sao dễ thương ghê.
Anh còn nhớ con đường Công Lý
Lối anh đi về hai buổi mỗi ngày
Giờ xa rồi tuổi trẻ cũng qua mau
Đường SÀI GÒN bây giờ chật chội
Khói xe,bụi rác và những con người
Từ phương Bắc ùa vào lấn chiếm
Xóa bỏ rồi một cõi yêu thương...
TTDH
 

 

BỤI THỜI GIAN


Tóc xanh nay đã thay màu
Sợi vương trên gối sợi rơi bên thềm
Ngẩn ngơ hết cả tuổi đời
Bây giờ sao lại thẩn thờ... nhớ quên.
Cái Tôi thôi cũng chẳng còn
Bạn bè cũ,mới cứ cười là quen
Hỏi nhau câu chuyện bâng quơ
Đời xưa lẫn với đời nay...rồi buồn.
Thời gian cứ chạy vòng tròn
Sáu mươi năm tuổi,tuổi tròn lộc Thiên
Một đời người,một kiếp duyên
Quẩn quanh cơm áo gạo tiền âu lo...
Giật mình tằm hết nhả tơ
Bàng hoàng Tôi đã làm gì cho Ta?
Còn chăng chỉ một tuổi già
Ốm đau ,bệnh tật... rồi là cô đơn
Thở dài trả kiếp phù du
Trả bôn ba lại cho người thế gian
Chút Tâm giữ lại bên mình
Vui cùng cốc tửu,ly trà ,vần thơ.
TTDH

 

Lỡ bước tình sầu (Up load Feb.29-2012)

Chẳng còn đâu một mối tình sầu
Tim tôi ghi mối tình sâu thuở nào
Thuở còn tuổi trẻ anh là lính
Tôi áo Trưng Vương hẹn ước thề.
Từ giả quân trường anh ra trận
Tuổi xuân dâng hiến nước non nhà
Bao giờ đất nước thôi binh biến
Anh sẽ về thăm thắm lại tình.
Theo bước quân hành ra trận tuyến
Bằng lá thư xanh viết vội vàng
Tình thư anh viết vương mùi khói
Nét chữ nghiêng nghiêng trĩu nặng tình
Tình non tình nước tình em nữa
Binh biến tan rồi ta có nhau...
Chiến cuộc chuyển cờ anh gãy súng
Tan nát tim anh bởi tù đày
Sang ngang em bước theo người khác
Bỏ lại tình anh với ngậm ngùi...
TTDH
 

 

 
TÌNH HẠ
( up load Mar.01-2012)

Thế rồi con sáo đã sang sông
Bỏ lại sau lưng một khối sầu
Du bước xa quê quên tình cũ
Quên người em gái áo Trưng Vương
Áo xanh,súng trận đâu còn nữa
Chinh chiến ,bạn bè xa bốn phương
Mênh mang trong cõi lòng nhung nhớ
Tình nước,tình non một thuở nào
Hôm nay tóc bạc,da mồi đốm
Chợt nhớ tình vương tuổi học trò
Lui bước cố hương tìm kí ức
Gặp lại người xưa luống ngậm ngùi
Cho nhau một chút tình hiu hắt
Đừng hẹn hò chi buổi xế tà
Đã biết bỏ rồi bao mùa hạ
Với tiếng ve sầu khóc nỉ non
Và màu phượng thắm như màu máu
Mỗi độ hè về tim chớm yêu
Mộng du tình ái sân trường cũ
Trao cánh phượng hồng trong giấc mơ.
TTDH 

                     oOo

MƠ KHÚC TƯƠNG PHÙNG ( up load Mar.06-2012)

Thơ anh đã dắt em về bến
Dẫu chẳng tiễn em thuở hôm nào
Quê hương ngày ấy còn chinh chiến
Cố nhân xa cách cố nhân hề
Em bước sang sông về bến khác
Anh thẩn thơ buồn bến quạnh hiu
Bao năm thăm thẳm dòng sông chảy
Sóng vẫn í ầm trong cõi mong
Lòng anh dậy sóng khi nào nhỉ?
Để mối tương tư trổi nhớ về
Người không duyên nợ sao mà nhớ
Úa nắng thời gian nhạt phấn hồng
Cách dải ngân hà biền biệt phố
Sông tương u uẩn khúc tiêu buồn
Trăm năm trong cõi tình sâu kín
Tình ngỡ quên rồi sao vấn vương?
Tim em tượng đá linh hồn chết
Quên bước sang ngang đã lỡ làng
Sông ơi,lòng vẫn đang dậy sóng
Mơ khúc tương phùng trong giấc say.
TTDH
 

 

 

 

 

                                                   Copyright by anloc471.com 2009. All Rights Reserved. Designer Ngan Nguyen 323