nh say ngủ tìm vào mộng đẹp
Em phiêu du tìm một vần thơ
Vần thơ ấy cho anh đã cạn
Bởi tình người nay đã đổi thay
Em không trách vì đời như thế
Con sóng tình sao giữ chân ai?
Anh lãng tử một thời phiêu bạt
Đến rồi đi là chuyện thường tình
Em cỏ dại cúi đầu ngẫm nghĩ
Chuyện tình yêu sao quá mong
manh
Muốn giơ tay níu lại cuộc tình
Nhưng ngần ngại vướng chân lữ
thứ
Tình đã đổi thay- tình gian dối
Lời ân tình nhòa nhạt từ nay
Anh- tình yêu đầu em đã gửi
Dẫu nắng chiều nhàn nhạt màu mây
Nhưng tim thắm dạt dào tình ái
Đã cho đi chẳng nhận đòi về
Anh-thôi từ nay em chẳng khóc
Chẳng dỗi hờn-chẳng gọi tên anh.
TTDH