MỪNG HỘI NGỘ IV
Cali. ơi, đầu Xuân nghe còn rét
Những hạt tuyết cuối mùa, có lạnh lắm kẻ xa quê
NHớ thương chi mà tha thiết gọi nhau về,
Có phải vì tha hương, mà đâm ra quay quắt,
Về đây nhé bạn ơi ta họp mặt
Cùng bên nhau, ôn chuyện cũ một thời,
Cũng có khi dòng lệ lại tuôn rơi,
Vì mừng vui hay tủi hờn quá khứ
Nơi xứ lạ ta tạm thời no đủ
Còn bao thằng vất vưởng ở nơi nao
Ai biết được, phận người lao đao
Ngày hai "Job" thương thân, thương bằng hữu,
Nhní chút tiền "còm" gửi về quê giúp bạn cũ,
Chút tấm lòng, chắc chỉ đủ sưởi ấm anh em,
Làm sao được khi đêm hãy còn đen,
Chút ánh sáng cuối đường hầm, có xua tan bóng tối,
Vui đi nhé, các bạn ơi đừng tiếc nuối
Vì quỹ thời gian đâu còn vời vợi,
Biết có đủ cho mình, ôn kỷ niệm ngày xưa.
TRẦN HỬU GIÁO 313
|
Buổi sáng ly café và những suy nghĩ
vụn
Sáng thứ Hai trời trở lạnh
Uống café có 2 muỗng đường
Con nhắc nhở ba đang có bịnh
Bịnh tiểu đường nên kiêng cử nhé ba.
Thương con trẻ thương cho mình tuổi đã già
Lòng chạnh nghĩ "tre già măng mọc"
Cháu gái nay đã nên người có quyền quyết định
Có gia đình riêng công việc như mọi người
Cháu vẫn giữ được nề nếp ông cha thưở trước: "Gọi dạ bảo
vâng"
Ngẩng mặt lên:
Nhìn khắp xa gần,
Nhìn ra thế giới,
Mỗi dân tộc có riêng nguồn cội,
Giáo dục gia đình là nền tảng nên người.
Việt tộc có hơn bốn ngàn năm Văn Hiến
Điều gì làm hãnh diện cháu con?
Điều gì làm nên nghĩa "vuông tròn"?
Điều gì nên hãnh diện để đứng ngang hàng?
Điều gì nên giữ và điều nên thay đổi???
Than ôi! Có những con nhái muốn bằng con bò
Có những chim non muốn sãi cánh chim Hồng
Chưa vững bước đã muốn thành lực sĩ
Bàn chân chưa đủ ...đã mang hia bảy dặm
Muốn vươn vai làm Phù Đổng?
Làm Quang Trung, Triệu Thị Trinh...?
Há quên câu "bảy mươi còn phải học"?
Chữ nghĩa chưa thông nào dám làm thầy!
"Một ngày đàng học một sàng khôn" há quên?
Sáng mùa Xuân trời bỗng lạnh
Ghi lại đôi hàng suy nghĩ vụn ra đây.
Bángiùi
2012
|
Còn đó,
chưa quên
"Bốn mươi năm Ta đã tìm Ngươi
Người lính năm xưa nay đã già
Bốn mươi năm nhà Ngươi đi biền biệt
Bốn mươi năm Ta mõi mắt chờ!
Vẫn còn đó những ngày tháng củ
Ta chung lưng mài kiếm dưới trăng thề
Vẫn còn đó những thằng khuất mặt
Để cho ta xum họp hôm nay
Vẫn còn đó trăm điều để nhớ
Mỗi một điều như một vết đâm
Thôi hãy cùng ta vui cạn chén
Cười lên đi tô điểm lại chiến trường".
Đặng Nhiên Thư
(
Những tuần trước Hội Ngộ IV)
|
NHƯ LÀ CHUYỆN CỔ TÍCH
MÙA ĐÔNG QUA,MÙA XUÂN LẠI ĐẾN...TÔI CHƯA QUÊN MÙA XUÂN
NĂM NÀO,TRÊN ĐỒI TĂNG NHƠN PHÚ- RẤT ĐÔNG BẠN BÈ ĐƯỢC VỀ SÀI
GÒN ỨNG CHIẾN ĐÊ YÊN DÂN TRONG NGÀY XUÂN.CÒN TÔI Ở LẠI DOANH
TRẠI ĐỂ HƯỠNG MỘT CÁI TẾT ĐẦU TIÊN XA NHÀ TRONG MÀU ÁO LÍNH-
TÔI ĐÃ KHÓC VỚI NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT TRẺ THƠ VÀ QUẢ THẬT LÚC
ẤY CHÚNG CÒN QUÁ TRẼ
CÓ PHẢI THÁNG NGÀY QUA QUÁ VỘI- BỐN MƯƠI NĂM NGƯỢC DÒNG
CHẢY THỜI GIAN- CÓ NHỮNG DIỀU NHẸ NHÀNG NHẸ NHÀNG LƯỚT QUA
VÀ MẤT DẤU.NHƯNG CŨNG CÓ LẮM DIỀU TRỞ THÀNH KÝ ỨC,CỦ KỸ KHÓ
QUÊN....
CÓ AI TIẾC NUỐI MỘT THỜI MÁU LỬA ĐÃ QUA-MỘT THỜI KHÔNG
BAO GIỜ TRỞ LẠI-NHƯNG TRONG TÔI THẤP THOÁNG HÌNH BÓNG CỦA
BẠN BÈ MỘT THỜI MỚI LỚN VỘI BỎ ÁO THƯ SINH KHOÁC ÁO TRẬN ĐỂ
RỒI CÓ ĐỨA MẢI MẢI RA ĐI TRONG TIẾC THƯƠNG-CÓ THẰNG TÀN PHẾ
KÉO DÀI CUỘC SỐNG BÊN ĐỜI QUANH HIU-VÀ CHINH TÔI CŨNG DANG
HỤT HƠI TRONG MÊ LỘ TỦI NHỤC ĐẰNG CAY CỦA CUỘC DỜI
MÙA XUÂN RỒI-TÔI TRỞ VỀ CÁNH ĐỒNG AN LỘC-MUỘN MÀNG KHI
TUỔI ĐỜI XẾ BÓNG-VUI MỪNG LÀM SAO CÒN DÓ NHỮNG ANH EM-CÓ
NGƯỜI TÔI QUEN-CÓ NGƯỜI TÔI CHỈ BIẾT TÊN VÀ CÓ NGƯỜI TÔI
CHƯA HỀ QUEN BIẾT-TẤT CẢ VỠ ÒA TRONG NIỀM VUI HỘI NGỘ CỦA
MỘT DANH XƯNG LÀ ĐỒNG MÔN AN LỘC
ĐÃ NHIỀU NĂM TÔI LÃNG QUÊN NGUỒN CỘI-NAY HÂN HOAN TRỞ LẠI
CÙNG ANH EM-VUI NỐT NHỮNG NGÀY CÒN LẠI-BÂY GIỜ MỔI SÁNG MAI
THỨC DẬY-TRƯỚC HẾT LÀ UỐNG VIÊN THUỐC HUYẾT ÁP-BỆNH TUỔI GIÀ-
KẾ TIẾP LÀ MỠ MAIL ĐỌC TIN ANH EM-DÙ BẬN RỘN NHƯNG CỐ GẮNG
DÀNH CHÚT THỜI GIAN-GỞI ĐÔI DÒNG CHO ANH EM GỌI LÀ THƠ HAY
VĂN VÀ NHƯ THẾ TÔI ĐÃ CẢM THẤY HẠNH PHÚC VÌ NHỮNG ĐIỀU TỐT
ĐẸP ẤY XUẤT HIỆN VÀO CHẶNG CUỐI DÒNG ĐỜI TÔI NHƯ PHẦN KẾT CÓ
HẬU CŨA NHỮNG CHUYỆN CỔ TÍCH NGÀY XƯA
THG313
|
BẾP
LỬA XUÂN
Đôi lúc cần ngồi lại bên nhau
Để thấy đâu đây còn chút tình người, tình đồng đội.
Bạn xa xứ lâu rồi,
Hỏi kẻ thiếu quê nhà, có gì mà vui.
Tôi ở lại quê nhà một đời lao đao cơm áo, có gì mà trách,
Thời cuộc bẽ bàng mỗi đứa một phương,
Mỗi người một ngả,
Có hẹn nhau đâu mà mong gặp lại,
một thoáng tình cờ,
Cùng quay về mùa Thu cũ, nhặt lại những chiếc lá vàng
Mà tưởng như mình vừa mới chia tay,
Lâu lắm rồi, ta mới có dịp ngồi cùng bên nhau,
Nhìn những giọt buồn nhỏ vào ly cà phê buổi sáng,
Để hồn vơi đi khổ nhọc đời người,
Và để những khi trống vắng,
Có một chút gì viết cho bạn, một chút rất thơ của một bài
thơ.
Lâu lắm rồi, mới có dịp ngồi cùng chiến hữu,
Nâng ly rượu hồng uống đến mềm môi,
Quên đi tuổi đá buồn, đá cô đơn và đá khóc,
Tiếc một thời tuổi xanh gác bút xa đàn,
Bao nhiêu năm tôi làm người lữ hành cô độc,
Đã lỡ bỏ quên cây đàn xưa,
Nên dây chùng phím gãy,
Khúc nhạc nửa vời nghèn nghẹn khô môi,
Và tôi đã quên đi hào khí tuổi hai muơi
Quên chiều hành quân qua đồi vắng,
Thấy máu đào vương trên lá biếc,
Và thân ta rách nát một phần đời,
Uống đi thôi cho quên đi ngày cũ,
Nhớ thương chi cho bạc nửa mái đầu,
Giờ còn đây cùng ngồi lại bên nhau,
Nhắp chén sầu để biết rằng còn người tri kỷ.
Xuân Nhâm Thìn 2012
Trần hữu Giáo 313
|
MỪNG
đón xuân sang thêm tuổi mới
NHÀ
nhà vui đón tiết nguyên tiêu
AN
khang hạnh phúc tràn ly tửu
LỘC
mới chan đầy
trong chúng ta
THỊNH
tài mưu lược quân tùng sĩ
VƯỢNG đức phục
gia đến một ngày
ẤM
êm chung sức trên cùng dưới
NO
đủ không quên mối thù nhà
TRỊ
bọn giặc ngu tham nhũng loạn
QUỐC
pháp chẳng dung kẻ bạo tàn.
TTDH
|
|
XUÂN THIẾU PHỤ!
Anh đã mất
đi thời chinh chiến
Tôi cũng xa rồi tuổi thanh xuân
Nhìn về quá khứ tim thổn thức
Hết một kiếp người đã vương mang.
Hôm nay xuân đến thêm tuổi mới
Tóc lại u sầu với thời gian
Hoa mai hoa cúc vàng bên ngõ
Khúc hát ngày xuân chợt thoảng buồn.
Xuân xưa nao nức hồn thiếu nữ
Dạo phố bên ai khúc khích cười
Hoa xuân áo lính sao tình quá
Dẫu tiết ngày xuân chẳng được dài
Anh đi xuân vẫn còn lưu luyến
Tiễn bước chinh nhân với giọt buồn
Xuân xưa mai cúc sao đẹp quá
Rực rỡ vàng khoe sắc áo màu.
Xuân nay tim sắt se nỗi nhớ
Tựa gốc mai già vọng cố nhân
Hồn xuân lảng đảng bên thềm cũ
Thiếu phụ mong chờ mộng chiều xuân...
TTDH
|
Dòng thời gian
Hào kiệt hùng anh cũng kiếp người
Cát bụi thời gian chẳng kiêng ai
Giang tay muốn níu bao ngày củ
Than ôi ! dấu tích đã phai nhòa .
Ôi ! những đời trai chưa thấm mộng
Thay đổi cơ đồ trong phút giây
Lý tưởng giờ đây đành vụt mất
Mài gươm chưa bén đã buông rồi .
Ta nhìn sông núi mà đau đớn
Tuổi trẻ chưa tròn một giấc mơ
Dũng khí dẫu chẳng bao giờ cạn
Nhưng với thời gian chẳng giữ còn .
Giấc mộng ba sinh đà ngắn ngũi
Hùng anh tủi thẹn với non sông
Lật trang Quân Sử ta cúi mặt
Còn xứng danh gì để mai sau ?
Một chút buồn thương chợt nhớ về
Bước nhẹ vào đêm giấc ngũ say
Qua rồi chiến trận mùa năm củ
Sao vẫn còn vương ở cuối đời ?
Đặng
Nhiên Thư
|
NAM NHI
CHÍ
Anh
hùng hào kiệt nam nhi chí
Sao bỗng chùn chân dốc cuối đèo
Đèo cao trận địa tung hoành trấn
Tuổi mới sang thu đã vội chào
Trượng phu một thuở xuân xanh đó
Cớ hỏi vì sao lại thế này?
Vùng vẫy dọc ngang,ngang dọc chốn
Sa trường gian khó có sợ chi
Sao nay nhụt chí nam hùng khí
Buông lỏng dây cương để ngựa buồn?
Trận mạc oai phong thời trai trẻ
Đừng hổ danh thơm tuổi cuối đời.
TTDH
|
Bạn ơi!
Bạn hãy cùng
tôi uống cho say
Vui trọn đêm nay với chén đầy
Mai nầy ly biệt người mỗi ngã
Biết có còn ai để uống say ?
Rồi cũng như loài chim sẽ bay
Ngút ngàn mây gió bốn phương trời
Ra đi xin giữ thân tình củ
Của tuổi hồn nhiên đẹp thuỡ nào .
Ngựa già 342
|
Ngựa
già tâm sự
Rừng
thẳm chiều buông khói toả mờ
Ngựa già chầm chậm bước chân đi
Đuôi cùn , lông cụt , bườm sơ xác
Đâu những bình minh thuỡ kiêu hùng !
Nhớ thuỡ sa trường tung vó ngựa
Hí to vang vọng khiếp thần oai
Kẻ thù run sợ thần uy bão
Mịt mù cát bụi chiến trường xưa !
Nay thời oanh liệt còn đâu nữa !
Cát bụi thời gian phủ bụi mờ
Ngựa già quay cổ về quê củ
Than ôi ! chốn ấy đã tiêu điều .
Đồng cỏ giờ đây đã xác xơ
Giòng nước buồn thiu lặng lững lờ
Một thời xuân mộng còn đâu nữa
Dòng đời để lại những lằn đau !
Nghe trong buồn tủi đời xế bóng
Lẩn trong tiếng nấc vọng âm thầm
Ngựa già chậm bước trong rừng vắng
Một chiến trường xưa bổng hiện về !
Đặng Nhiên Thư
|
Từ
xó đời Ta !
Bạn
hữu cùng Ta cảm nỗi niềm
Một thời chinh chiến đã trôi qua
Thương màu áo trận buồn năm tháng
Giấc mộng giờ đây chẳng đạt thành !
Bạn hữu giờ đây khơi nỗi đau
Niềm đau mất nước tháng Tư buồn !
Chí lớn trôi vào theo biển lớn
Hoài bão tan mờ theo khói mây !
Bạn hữu giờ đây nhắc chuyện xưa
Một thời ngang dọc chốn xa trường
Nước mất rồi kiếm cung cam phận
Đau buồn nào rồi củng phôi pha .
Bạn hữu cùng Ta xin cứ vui
Biết có trăm năm đâu mà chờ ?
Giờ đã gặp nhau đầu đã bạc
Còn tính gì dựng lại non sông !
Bạn hãy cùng Ta họa nét thơ
Vằng vặc trăng soi bạc mái đầu
Thanh thản ung dung hồn rộng mở
Vui cùng trăng gió tuổi đời nay .
Đặng Nhiên Thư
|
|
HAPPY NEW
YEAR
2012
Tôi đi giữa
hai bờ mưa nắng
Giữa đêm giao thừa của Tây có một
anh da vàng đến dự
Người đông trẩy hội đủ mọi sắc dân
Trắng
đen vàng đỏ khắp xa gần
Anh
râu rậm, anh mặy mày nhẵn thín
Tóc
có anh dài, anh cạo trọc như nhà tu
Người
mang mặt nạ, kẻ dắt lông chim
Các
chị quần thoa xiêm áo
Lẫn
lộn cũng có anh không nhà nằm trên
hè phố
Tiếng
nhạc trên loa phát ra như sấm
Tiếng
kèn, còi, gọi nhau, la hét
Đủ
mùi, đủ vị, đủ âm thanh
Rượu,
bia, thuốc, nước uống, vung vãi
Người
người chen lấn chờ đến phút đếm thời
gian.
Đèn
hoa rực rỡ giăng giăng như sao sa
Nơi
đó là “thiên đường hạ giới”?
Chốn
ăn, chơi hưởng lạc thú ở đời
Người
đến đó dường như… bỏ sự khó tại nhà
Chỉ
có một điều duy nhất: Hưởng thụ.
Cờ
bạc, đỉ điếm, sát phạt, cười đùa
Bao
nhiêu ham muốn được phô ra cho hết.
Ba
mươi giây…mười, chín, tám
Ba,
hai, một….Bùm! Bùm! Bùm!
Pháo
bông rực sáng bầu trời.
Người
ta chúc tụng, cụng ly…
Một
năm đã qua, một năm đã bắt đầu…
Happy
New Year! Chúc Mừng Năm Mới!
Happy New Year! Chúc mừng năm mới!
Joyeux
Nouvel An! สวัสดีปีใหม่!
Feliz
Año Nuevo! 新年快樂! ....
Nhiều
khuôn mặt, ngôn ngữ nhưng chỉ một
trái tim
Mọi
sự dường như thay đổi?
Ranh
giới thời gian cũ mới
Được
bắt đầu chia cho từng năm…
Có
những gì khó khăn sẽ qua
Bắt
đầu làm lại, hy vọng chào mời.
Đêm
giao thừa tôi đi giữa hai bờ mưa
nắng
Một
chân năm cũ, một chân đã bước qua
Đón
năm mới lòng người phơi phới
Ai
không hy vọng đổi đời?
Như
mưa nắng chuyển đổi xoay vòng
Được
mất hơn thua thay đổi
Đứng
giữa hai bờ mưa nắng
(Las Vegas Tân Niên 2012)
oOo |
NGƯỜI VỀ MUỘN
Xin cảm ơn ,xin cảm ơn;
Những lời đón chào của
đồng môn An lôc
Các bạn đã làm tim ta
ấm lại
Sau bao ngày tháng chua
cay giữa biển đời hiu quạnh
Từ độ xa nhau,
Ta từng bước đi trong
mưa cuồng nắng quái
Sao chiều nay nước mắt
lai rưng rưng
Có phải chúng mình là
nhửng toa tàu lạc loài nặng chỉu nổi buồn
Nổi buồn không tên ,mang
theo từ khung trời màu xám
Ta vẩn nhớ quê hương,
một thời loang lửa đạn
Ở đâu đây ,bạn ta nằm
lại đó lâu rồi
Tăng Nhơn Phú ơi, Thủ Đức
ơi !
Người đã biến chúng ta
thành những nhà lang thang lớn
Giửa Sài gòn nắng cháy
hay Cali mịt mờ xa dấu quê hương
Có còn không một thủa
thân thương
Tiếng thét loa vang dậy
Vũ đình trường
Của một đám tuổi xanh
mà lòng đầy nhiệt huyết
Công danh hai chử, giờ
phai nhạt
Sự nghiệp trăm năm, bụi
phủ mờ
Giờ còn đây ngồi chép nốt
vần thơ
Gởi ban bè cùng anh em
đồng đội.
Trần hửu Giáo 313
GỞI
CÁC HT MỘT BÀI THƠ TÌNH ĐỂ NHỚ LẠI MỘT THỜI CHINH
CHIẾN CỦ, RIÊNG TẶNG CÁC BẠN 471 RA ĐI TỪ Q TRỊ VÀ
KHÔNG CÓ DỊP QUAY VỀ,ĐÀNH ĐÁNH RƠI CUỘC TÌNH TRONG
THỜI LY LOẠN
LẠC NẺO TƯƠNG PHÙNG
Thủa ấy hoàng hôn nghiêng bóng
song
Có chàng say giấc mộng phiêu bồng
Để nàng tuổi mộng buồn theo mộng
Và để thời gian nước theo dòng
Ta mang lời hẹn buổi chia tay
Chinh chiến bao năm đã dạn dày
Những tưỡng ngày về không xa lắm
Ngờ đâu biền biệt dấu chinm bay
Khép cửa xuân thì bỏ cuộc chơi
Tà dương lay lắt cuối chân trời
Hoang đường chinh phụ xa xôi quá
Một trời mà người ở đôi nơi
Người tưỡng chinh phu chẳng muốn về
Đường trường vó ngựa đã mãi mê
Bên song ngơ ngẩn nhìn thu tận
Gió buồn thay biệt khúc lê thê
Bóng xế ngày đi đã lỡ làng
Sông chiều thôi hết chuyến đò ngang
Muộn màng gặp lại bờ môi nén
Mắt lệ tuôn tràn tim nát tan
Em trách em hờn ta cam chịu
Tương phùng lạc nẻo biết đâu về
Trần hửu Giáo 313
*******************************************
TÂM
TÌNH 40 NĂM
Bốn mươi năm tôi ngoái đầu nhìn lại
Một quảng đường dài tôi đã đi qua
Đường tôi đi đâu có gấm có hoa
Chỉ có thương đau và một thời để nhớ
Bốn mươi năm qua không là chuyện nhỏ
Hơn nửa đời người đâu phải chuyện phù vân
Bao nhiêu năm tôi trải bước phong trần
Giửa quê hương thân yêu mà tưởng chừng xa lạ
Món nợ oan khiên không vay mà phải trả
Đem tuổi xuân đi giử nước tội tình gì
Bạn bè tôi chừ lạc bước chim di
Đứa ở bên trời tha hương ly hận
Thằng ở lai mải mê đời lận đân
Nợ áo com xoay xở đếm từng ngày
Bao nhiêu thằng nằm xuống có ai hay
Chết cho tổ quốc hay tội đồ dân tộc
Bởi vì thế nhiều khi tôi bật khóc
Tiếc một thời,tuổi trẻ bị bôi đen
Làm sao được khi thời thế đảo điên
Xương máu chúng ta đã trở thành tay trắng
Chiến cuộc tàn có người thua kẻ thắng
Riêng ta chừ đành phận với trăm năm
Tr H Giáo 313
**********************************
Về Giang
Bắc.
Nầy
em! Anh sẽ đơn thương về Giang Bắc.
Và chém tôm hùm ở biển Đại Tây Dương .
Cordon Blue chặt cổ, sống chết với giang hồ.
Tay nâng cốc mà hồn về Tăng Nhơn Phú.
Tửu hề!
Có sá chi như dòng trường giang.
"Bôn lưu đáo hải bất phục hồi."
Bằng hữu hề!
"Hiên ngang như dáng núi"
Dầu có ra đi... nhưng vẫn ngoái lại nhìn.
Ta hề!
Gươm cùn, tàn lực, ngựa mỏi chân bon.
Rượu ngon còn dấu bên đồi.
Chờ người An Lộc đối sầu làm vịnh thơ.
Trần trung Ngôn
( Nhân ngày Quan-Rè Hấp hôn 25 năm)
Du Giang Bắc
Giang Bắc, Hề!
Bằng hữu
Tương phùng, Hề! Cố nhân
Thương nhau dẫu xa mấy cũng gần
Nào sá kể chín đèo, ba núi
Vì bằng hữu chất thơ đầy túi
Gặp nhau nâng chén "Bồ đào"
Người tri kỷ dâng "Mỹ Tửu"
Vỗ bầu mà hát, đập bồn mà ca
Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi,
Dục ẩm tì bà mã thượng thôi.
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu,
Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi? (Lương Châu Từ)
Từ đồi Tăng Nhơn Phú
Khoát chiến bào đâu ngại gió sương
Ngâm câu tuý ngoạ sa trường
Hồi mã vẫn còn đây một gánh
Chiều nay cỡi gió, anh du Giang Bắc
Thơ một tuí rượu một bầu đâu kém ai
Khứ niên Hoàng Thạch cỡi lừa lên núi
Kim nhật anh cỡi gió về xuôi.
Bángiùi 2011
|
|